-
Weihnachtsbaum 2025

Năm nay là năm đầu tiên nhà tôi có cây thông giáng sinh, cũng là năm đầu tiên tôi đón giáng sinh ở nhà chứ không đi đâu xa như mọi năm. Dù tôi cũng chỉ treo đại vài thứ lên chứ không chau chuốt gì nhưng một chút không khí mùa lễ trong nhà thật ra cũng làm tâm tình người ta tốt lên vài phần thật.
-
🍄🟫
🍄🟫 -
Welcome to my world
Tôi đang bị ghiền bài này.
-
Chợ giáng sinh 2025
Tôi vừa đi chợ giáng sinh đầu tiên của năm. Chợ của làng nên chỉ kéo dài 2 ngày và chỉ có vài quầy. Tôi không thích chợ giáng sinh ở làng lắm nhưng lễ nhà thờ ngày 1. Advent tôi đi 4 năm liên tiếp rồi dù không theo đạo gì. Sang tuần tôi sẽ đi chợ giáng sinh trong thành phố, hi vọng trời không mưa vì đứng ăn dưới mưa không thích chút nào.
-
Gà dry brining
Hôm nay tôi nướng gà nguyên con có vẻ thành công. Lần trước dùng gói gia vị mua sẵn tôi thấy hắc quá. Hoá ra gà dry brining bằng muối và hạt tiêu thôi ăn lại hợp miệng tôi nhất.
-
iPhone 13
Điện thoại mới tới. Tôi mua iPhone 13 hàng refurbished trên Backmarket. Bị sốc vì nó quá nhẹ so với iPhone 11 Pro Max to nặng như cục gạch. Giá như mắt không quá kém thì tôi muốn đổi về 13 mini.
-
Khách 13188
Nhờ việc oằn mình dọn dẹp liên tục cả chiều thứ 6 và ngày thứ 7, tôi được hưởng thụ một sáng chủ nhật yên bình, thoáng đãng. Sang tuần là mùng 10, nghĩ tới việc khách 13188 đang chờ tôi gửi cái Auswertung đầu tiên với KOST như sếp tôi quảng cáo là huyết áp của tôi lại tăng nhẹ. Cả sếp và tôi còn chưa biết set up nó như thế nào vì đó là Branchenpaket mới từ 2025 của DATEV.
-
Gate keeping
Tự nhiên nghĩ về vấn nạn gate keeping, tôi nhận ra mình cũng là kẻ phản diện ở đây. Dù biết hơi nhỏ nhen nhưng tôi không thích chia sẻ những thứ mình phải mất thời gian mới tìm được hoặc làm được.
-
Trang viên Mansfield
Trang viên Mansfield chắc là cuốn điền văn chán, chậm nhất của Jane Austen, chỉ có thể đọc trước khi đi ngủ, drop và đọc tiếp lúc nào cũng được. Lay lắt qua bao nhiêu buổi tối, mỗi buổi vài trang mà bây giờ tôi mới đọc được hơn 60%.
Update: đã drop hẳn.
-
Rau muống
Phải tầm 6, 7 năm rồi tôi không ăn bữa rau muống nào dù hồi bé thích. Hôm nay ăn lại thì tôi thấy cũng bình thường, nhưng mà cảm giác nhặt rau muống, rửa rau muống và luộc rau muống nó nostalgic kinh khủng. Nghĩ tới rau muống là tôi nghĩ tới cái nhà cũ của ông bà ngoại tôi, cái vườn có rau muống cạn chỉ cần mang rổ ra bấm ngọn chứ không phải nhặt rau. Nhớ tới cái góc bếp cũ, luộc rau trên bếp ga và ngồi ăn với ông bà trên cái bàn nhựa hoa. Nhớ cảm giác buồn chán trưa hè, nằm đọc đi đọc lại tuyển tập Nam Cao đến phát ngán. Một thời không vui nhưng cũng cho rằng cuộc sống như vậy là bình thường.